Thơ - Đặc sắc

Sáng tạo khoa học kỹ thuật



Xem công văn hướng dẫn: tại đây
Tải công văn hưỡng dẫn: Tại đây

Vẻ đẹp của người phụ Nữ Việt Nam

Thứ ba - 20/10/2015 21:18
VẺ ĐẸP NGƯỜI PHỤ NỮ Theo kinh thánh, Thượng Đế sáng tạo ra thế giới trong vòng 7 ngày. Đến ngày thứ 6, Người đã tạo ra đầy đủ ao hồ sông suối, cây cỏ, chim chóc, thú vật... Người còn thiết kế ra một khu vườn tuyệt đẹp lơ lửng lưng trời mà Người gọi tên là Vườn Địa Đàng. Ngày thứ bảy, Thượng Đế nghĩ ra thêm một loài động vật mà Người cho là "sẽ hoàn hảo nhất trong các loại động vật". Thế là người ngồi cặm cụi , lấy bản thân mình làm hình mẫu. Người nhào nặn ra con người đầu tiên: Adam. Khi hoàn thành, Thượng Đế hài lòng đến nỗi xem Adam như con ruột của mình, đặc cách cho sống trong vườn Địa Đàng, trao cho quyền lực tối thượng đó là sự bất tử.
         Thế nhưng, hầu hết thời gian Adam phải sống một mình nên dần dà trở nên âu sầu buồn bã. Thượng Đế bèn quyết định tạo ra thêm một người bạn đồng hành cho Adam. Người rút bớt một chiếc xương sườn của Adam, để tạo nên con người thứ hai: Eva! vẫn chưa đủ nguyên liệu Thượng Đế nhặt hết những gì còn sót lại như tò mò, hay ghen, nước mắt...để tạo nên Eva hoàn chỉnh. Thần thoại Hi Lạp còn kể rằng: “Thượng đế đã lấy vẻ đầy đặn của mặt trăng, đường uốn cong của loài dây leo, dáng run rẩy của các loài cỏ hoa, nét mềm mại của loài lau cói, màu rực rỡ của nhị hoa, điệu nhẹ nhàng của chiếc lá, cảm giác tinh vi của vòi voi, cái nhìn đăm chiêu của mắt hươu, cái xúm xít của đàn ong, ánh rực rỡ của mặt trời, nỗi xót xa của tầng mây, luồng biến động của cơn gió, tính nhút nhát của con hươu rừng, sắc lộng lẫy của con chim công, hình nhuần nhuyễn của con chim yểng, chất cứng rắn của ngọc kim cương, vị ngon ngọt của đường mật, khí lạnh lẽo của băng tuyết, đức trung trinh của chim uyên ương, đem mọi thứ ấy hỗn hợp lại, nặn thành người phụ nữ.”

Lần này Thượng Đế tạo hình đẹp hơn hẳn, mềm mại, duyên dáng chứ không cứng nhắc như Adam! . Thế là vườn địa đàng từ đó ngập tràn tiếng cười của Adam và Eva. Hai người sống cùng nhau, hoa thơm trái ngọt trải đầy, không hề biết đến đau khổ, đói khát hay buồn chán...Người phụ nữ sinh ra là để đem lại tiếng cười, niềm vui, niềm hạnh phúc cho nhân gian và họ chính là một nửa của nhân loại.
Vẻ mềm mại, duyên dáng mà thượng đế trao cho khiến một nửa thế giới trở thành phái đẹp. Họ trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho âm nhạc, hội họa và thi ca. Nhà Nhà văn VichtoHuygô từng nhận xét: “ Bên cạnh ánh sáng lung linh của các vì sao còn có ánh sáng êm dịu và huyền bí của tâm hồn người phụ nữ”. Từ xưa đến nay, vẻ đẹp ấy của người phụ nữ đã từ đời thường mà rạng rỡ tỏa sáng trong văn học nghệ thuật. Từ thơ ca dân gian cho đến  văn chương bác học cao sang đều khắc hoạ hình tượng người phụ nữ với đức tính cao cả chịu thương chịu khó, thuỷ chung son sắt, nhẫn nại hy sinh, đảm đương nhiều vai trò: Trong gia đình là người vợ yêu chồng, người mẹ thương con, trong xã hội là người biết cống hiến, biết đấu tranh và dám hy sinh. Vẻ đẹp của người phụ nữ mọi thời đại kết tinh ở tâm hồn vừa dạt dào yêu thương vừa can trường bất khuất, vì vậy đã trở thành nguồn cảm hứng dạt dào cho nhiều tác phẩm văn chương. Những hình tượng nhân vật giàu sức sống nhất trong văn chương xưa nay là những người phụ nữ như thế: là nàng Vũ Nương trong sạch tuyết trinh, là nàng Kiều dẫu số phận chìm nổi lênh đênh vẫn “trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa”, là những người con gái thanh niên xung phong đã “lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa/ Đánh lạc hướng thù. Hứng lấy luồng bom”, và còn biết bao hình tượng như thế nữa trong văn học.
Trong khuôn khổ của buổi mít tinh hôm nay, tôi xin nói về vẻ đẹp của người phụ nữ trong thơ ca qua hai khía cạnh: vẻ đẹp hình thức và vẻ đẹp tâm hồn.
1.     Vẻ đẹp hình thức
Từ ca dao xưa:
Trúc xinh trúc mọc đầu đình,
           Em xinh em đứng một mình cũng xinh.
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Em xinh em đứng chỗ nào cũng xinh.
Đã phác họa những người đẹp đồng quê có dáng đứng không phải liễu rũ, mềm mại, yếu đuối như tiểu thư khuê các mà chân chất đến gần gũi. Không những thế, nhan sắc, nét đẹp hình thể của người con gái còn được các chàng trai cụ thể hóa qua hình ảnh các vật dụng hằng ngày

                  Cổ tay em trắng như ngà
 Con mắt em liếc như là dao cau
Miệng cười như thể hoa ngâu
Cái khăn đội đầu như thể hoa sen.
        Người phụ nữ đẹp cả phương diện thẩm mỹ lẫn phương diện tướng số:
Những người thắt đáy lưng ong
Vừa khéo chiều chồng, lại khéo nuôi con.
Không chỉ trong ca dao, hình tượng người phụ nữ cũng trở thành nữ hoàng của văn học viết với vẻ đẹp toàn thiện, toàn mĩ. Người cung nữ trong“Cung oán ngâm khúc” của Nguyễn Gia Thiều đẹp đến nỗi: “Tây Thi mất vía, Hằng Nga giật mình”;trong Truyện Kiều của Nguyễn Du, Thúy Vân mang vẻ đẹp phúc hậu: “Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang / Hoa cười ngọc thốt đoan trang / Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da”; Thúy Kiều đẹp “sắc sảo mặn mà”: “Làn thu thủy, nét xuân sơn / Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh / Một hai nghiêng nước nghiêng thành”. Có khi, người phụ nữ được nhìn dưới con mắt của chính họ để thấy Thân em vừa trắng lại vừa tròn (trong bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương)
Trải qua những biến động của thời gian, thăng trầm của lịch sử, vẻ đẹp ấy của người phụ nữ luôn xuất hiện trong văn học. Khi là khuôn mặt ẩn hiện lá trúc che ngang mặt chữ điền hay từng khuôn mặt búp sen làm lòng ai xao xuyến, khi là nụ cười duyên dáng của những cô hàng xén răng đen/ cười như mùa thu toả nắng Hay khi Em đi trảy hội  non sông/ Cười mê ánh sáng muôn lòng xuân xanh
 
 2. Vẻ đẹp tâm hồn
 Và dù đã cặn kẽ đến từng ánh nhìn, từng dáng vóc, từng bàn tay nhưng có lẽ vẻ đẹp vốn có của người phụ nữ vẫn còn là đề tài muôn thuở cho thơ ca, bởi một lẽ đơn giản: phụ nữ luôn đẹp. một vẻ đẹp toát ra bên ngoài đầy mê đắm và một vẻ đẹp ẩn giấu đến khao khát, muốn chinh phục, đó chính là vẻ đẹp tâm hồn . Xin được nói đến người phụ nữ trong tình yêu.
Cũng như một nửa còn lại của thế giới, trong tình yêu, người phụ nữ luôn mang trong mình một khát khao cháy bỏng, ấy là sự tròn đầy, viên mãn , hạnh phúc. Dù ở tình huống nào,nét nữ tính cũng được biểu hiện bằng sự ý nhị, dịu dàng.
Trong ca dao, Khi được tỏ tình Tiện đây mận mới hỏi đào/ Vườn hồng đã có ai vào hay chưa? Đặt trong tình huống đầy bất ngờ của sự tiện đây ấy, người con gái trong bài ca dao cũng khéo léo mận hỏi thì đào xin thưa/vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào. Thậm chí ngay cả khi từ chối tình cảm của chàng trai, họ cũng đầy ý nhị:
Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng/tre non đủ lá đan sàng nên chăng?Để trả lời cho câu hỏi của chàng trai, cô gái bày tỏ:
Chàng hỏi thiếp cũng xin vâng/tre vừa đủ lá non chăng hỡi chàng?
Và, không phải lúc nào họ cũng thụ động, đôi khi họ rất táo bạo, mạnh dạn nói lên tiếng nói của trái tim ước gì sông rộng một gang/ bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi. Sự mạnh dạn vừa đủ, vừa không sỗ sàng, không thô ráp lại rất nữ tính trong cách thể hiện tình yêu.
Và sẽ là thiếu sót khi nói đến tình yêu, nói đến người phụ nữ mà không nhắc đến Xuân Quỳnh – nữ hoàng thơ tình Việt nam. Hình ảnh Người phụ nữ trong thơ bà luôn khắc khoải với ước vọng được sống trong tình yêu trọn vẹn.

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đó
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu năm nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắp đường tình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai cũng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.

Và khi yêu là khi khao khát được dâng hiến cho tình yêu. Nếu nhà thơ Tago của Ấn Độ, bằng cái nhìn của một người đàn ông, vồ vập, bỏng cháy nói lên khao khát ấy:
Nếu đời anh chỉ là viên ngọc, anh sẽ đập nó ra làm trăm mảnh
và xâu thành một chuỗi quàng vào cổ em.
Nếu đời anh chỉ là một đóa hoa
tròn trịa, dịu dàng và bé bỏng,
anh sẽ hái nó ra cài lên mái tóc em.
Thì bằng tiếng nói hồn hậu của trái tim người phụ nữ, nữ thi sĩ đã bày tỏ điều đó thật nhẹ nhàng, kín đáo:
Làm sao được tan ra/thành trăm con sóng nhỏ/giữa biển lớn tình yêu/để ngàn năm còn vỗ
Và hơn hết vẻ đẹp của người phụ nữ ở lòng thuỷ chung, son sắt, ở sự tần tảo, ở đức hi sinh vì chồng vì con mà không gì sánh nổi. xin kết thúc bằng một bài thơ có nhan đề thơ vui về phái yếu chia sẻ với các thầy, các em nam học sinh về hình ảnh của các bà mẹ, các bà vợ trong cuộc sống đời thường.
Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt qua ô cửa cỏn con, văn phòng hẹp hàng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Tới thăm dò những hành tinh mới lạ
Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ

Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
Chinh phục đại dương bằng các con tàu
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
Mỗi các anh là một nhà chính khách
Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.
Biết bao điều quan trọng được đề ra
Những hiệp ước xoay vần thế giới
Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
Những quả cà, mớ tép, rau dưa
Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa
Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất

Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
Sắm cho con đôi dép tới trường
Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng
Lo đan áo cho chồng con khỏi rét...

Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Càng không có hạt nhân nguyên tử
Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
Có tình yêu và có lời ru
Những con cò con vạc từ xưa
Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
Như trăng lên, như hoa nở mỗi ngày...

Nếu không có ví dụ chúng tôi đây
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.

Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát
Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học... hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên

Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.

Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân
Đùa một chút xin các anh đừng giận
Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.

Tác giả bài viết: Bùi Thị Bình

Tổng số điểm của bài viết là: 19 trong 5 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

LIÊN KẾT




Đang truy cậpĐang truy cập : 17


Hôm nayHôm nay : 983

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 32805

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1689929